Dũng mang vợ mới và con riêng về sau 3 năm xa cách, không ngờ vợ anh có pha xử lý khiến anh hối hận vì đã ph//ản b/:ội…
Dũng mang vợ mới và con riêng về sau 3 năm xa cách, không ngờ vợ anh có pha xử lý khiến anh hối hận vì đã phản b/:ội….![]()
Ba năm trước, khi Dũng bước lên máy bay đi công tác nước ngoài, Hạnh đứng ở sân bay, tay dắt con nhỏ, mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố mỉm cười. Anh hứa: “Chỉ ba tháng thôi, anh sẽ về. Mọi thứ rồi sẽ ổn.” Cô tin. Tin vào lời chồng, tin vào tình nghĩa mười năm vun đắp, tin rằng hy sinh của mình là xứng đáng.
Chiếc ô tô bóng loáng dừng trước cổng nhà. Hạnh đang tưới cây, chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh cửa mở ra. Dũng bước xuống, mặc sơ mi là phẳng, gương mặt không chút biểu cảm. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, váy ngắn, giày cao gót, son đỏ chót. Trên tay cô ta là một đứa bé bụ bẫm, khoảng hơn một tuổi.
Dũng nhìn vợ, giọng đều đều: “Anh về rồi, Hạnh. Đây là Mai… và con anh.”Không ai trong xóm dám nói gì. Không khí đông đặc lại như sắp có bão. Nhưng người duy nhất không bị cuốn vào cơn lốc cảm xúc là Hạnh. Cô không khóc, không hét, không đập vỡ thứ gì. Cô chỉ gật đầu, nói khẽ: “Vào nhà đi. Em nấu cơm rồi.
”Mai nhướn mày, cười khẩy đầy tự tin. Dũng thì ung dung bước vào, như thể đây là điều anh có quyền làm. Mâm cơm bày sẵn, đủ món Dũng thích: thịt kho trứng, canh chua cá lóc, cà pháo dầm mắm. Cô dọn đũa, rót nước, ngồi xuống như người vợ hiền thục. Dũng và Mai cứ tưởng cô đã chấp nhận. Nhưng họ đâu biết, mỗi cử chỉ nhẹ nhàng của Hạnh lúc này đều là bước đi cuối cùng trong ván cờ mà cô đã chuẩn bị từ rất lâu. Bữa cơm kết thúc. Hạnh đứng dậy, đi vào phòng, mang ra một tập hồ sơ dày cộp. Cô đặt lên bàn, nhìn thẳng vào mắt chồng.“Anh quên rồi à? Căn nhà này đứng tên ai? Cả công ty nội thất mà em gây dựng ba năm nay – anh biết mỗi tháng lãi bao nhiêu không? Em vừa làm vợ, vừa làm dâu, làm mẹ, và làm luôn cả trụ cột gia đình khi anh biến mất. Nhưng em không cần chia sẻ thành quả đó với người phản bội.
”Dũng tái mặt. Mai ngơ ngác.Hạnh lật từng trang hồ sơ…….Hạnh lật từng trang hồ sơ, giọng cô bình thản đến lạnh lùng:
— “Đây là chứng cứ ngoại tình của anh suốt hai năm qua tại nước ngoài mà thám tử đã thu thập đủ. Đây là đơn ly hôn em đã ký sẵn. Và quan trọng nhất, đây là văn bản xác nhận khước từ quyền thừa kế và tài sản của bố mẹ anh. Ba năm anh đi biền biệt, mẹ anh bị đột quỵ nằm liệt một chỗ, chính em là người chăm sóc, chạy chữa. Cảm động trước tấm lòng của em, ông bà đã sang tên toàn bộ ngôi nhà này và mảnh đất ở quê cho em từ năm ngoái. Anh giờ đây… chỉ là một kẻ trắng tay trú ngụ nhờ dưới mái nhà của em mà thôi.”Dũng sững sờ, chiếc đũa trên tay rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng kêu khô khốc. Anh ta lắp bắp: — “Hạnh… em nói gì vậy? Nhà của bố mẹ sao có thể cho em hết được? Anh là con trai duy nhất mà!”
Đúng lúc đó, từ trong buồng, mẹ Dũng được người giúp việc đẩy xe lăn ra. Bà nhìn đứa con trai “quý tử” bằng ánh mắt thất vọng cùng cực, giọng run run nhưng dứt khoát: — “Thằng nghịch tử! Ba năm qua nếu không có cái Hạnh, cái thân già này đã xanh cỏ từ lâu rồi. Anh mang hạng đàn bà này về đây để chà đạp lên lòng tốt của vợ anh sao? Nhà này không có chỗ cho anh. Đi! Đi ngay cho khuất mắt tôi!”
Mai – cô nhân tình trẻ – nghe đến hai chữ “trắng tay” thì lập tức thay đổi thái độ. Cô ta buông tay Dũng ra, bế thốc đứa con riêng dậy, gắt gỏng: — “Anh bảo với tôi về đây là để tiếp quản gia sản cơ mà? Hóa ra anh chỉ là kẻ đi ở nhờ à? Đồ lừa đảo!”Nói rồi, Mai quay lưng bỏ chạy ra phía chiếc taxi vẫn đang chờ ngoài cổng, bỏ mặc Dũng đứng đó ngơ ngác giữa đống đổ nát của sự phản bội. Dũng quỳ sụp xuống chân Hạnh, định dùng chiêu bài tình cảm để cứu vãn: — “Hạnh ơi, anh sai rồi. Vì đứa bé kia nên anh mới phải làm thế… Cho anh một cơ hội, anh sẽ đuổi mẹ con cô ta đi, anh sẽ bù đắp cho mẹ con em…”
Hạnh khẽ lùi lại, nhìn chồng bằng ánh mắt ghê tởm: — “Đừng chạm vào em, em thấy bẩn. Anh không sai với em, anh sai với chính lương tâm của mình. Đồ đạc của anh, em đã đóng gói sẵn trong mấy bao tải để ở ngoài sân rồi. Taxi của cô ta chắc vẫn chưa đi xa đâu, anh chạy theo mà lo cho ‘gia đình nhỏ’ của anh đi.”
Hạnh dắt tay con trai, lướt qua Dũng như lướt qua một người lạ. Cô đóng sập cánh cửa gỗ lại, ngăn cách giữa một người phụ nữ bản lĩnh, độc lập với kẻ đàn ông tham lam vừa đánh mất tất cả. Dũng đứng giữa cái nắng tháng sáu oi ả, bên cạnh là mấy bao tải quần áo cũ kỹ, hiểu rằng mình đã chính thức bị gạch tên khỏi cuộc đời mà anh từng coi thường nhất.