Con gái 20 tuổi y//êu ông chú ngoài 50, ngày về ra mắt, mẹ cô vừa nhìn thấy rể tương lai liền lao vào ôm chầm, hóa ra ông ấy chính là…
Tôi năm nay hai mươi tuổi.
Ở cái tuổi mà người ta nói là đẹp nhất của đời con gái, tôi lại chọn yêu một người mà ai nghe cũng phải nhíu mày: ông ấy hơn tôi hơn ba mươi tuổi.Tên ông là Quang.Tôi gặp ông trong một buổi hội thảo nhỏ về kinh doanh. Khi ấy tôi chỉ là một sinh viên năm hai, đi theo bạn cho biết, còn ông là khách mời – người đàn ông đứng trên bục, giọng trầm, ánh mắt sắc nhưng lại có một nét gì đó rất buồn.Tôi không nhớ rõ ông nói gì hôm đó, nhưng tôi nhớ ánh mắt ông khi vô tình chạm vào tôi giữa đám đông. Nó không giống những ánh mắt đàn ông khác từng nhìn tôi – không háo hức, không tò mò, mà là… lặng lại.
Như thể ông đã gặp tôi từ rất lâu.
Chuyện của chúng tôi bắt đầu từ một tin nhắn.
Ông xin số tôi qua người bạn tổ chức sự kiện. Tôi đã do dự. Một người đàn ông ngoài năm mươi, thành đạt, từng trải… còn tôi chỉ là một đứa con gái chưa va vấp gì nhiều với đời. Nhưng rồi, không hiểu sao tôi vẫn đồng ý.
Có lẽ là vì ánh mắt hôm đó.
Tin nhắn đầu tiên của ông rất ngắn:
“Cháu về đến nhà chưa?”
Tôi bật cười. Một cách xưng hô quá đỗi an toàn.
Nhưng từ những câu chuyện “chú – cháu” ấy, chúng tôi dần bước qua một ranh giới không ai gọi tên.
Ông kể về cuộc đời mình. Một cuộc hôn nhân đổ vỡ từ lâu, con cái đã trưởng thành và sống xa. Ông nói ông quen với cô đơn rồi.
Tôi kể về tuổi trẻ của mình. Những ước mơ, những bồng bột, những điều chưa từng trải.
Chúng tôi nói chuyện mỗi ngày. Ban đầu là vài dòng, rồi thành hàng giờ.
Tôi không biết từ khi nào mình bắt đầu chờ tin nhắn của ông.
Cũng không biết từ khi nào, tôi bắt đầu gọi ông là “anh”.
—
Mẹ tôi là một người phụ nữ khá truyền thống.
Bà nuôi tôi một mình từ khi tôi còn nhỏ. Tôi không có ký ức rõ ràng về bố. Mẹ chỉ nói rằng ông ấy đã rời đi từ rất lâu.
Có lẽ vì vậy, mẹ luôn đặt rất nhiều kỳ vọng vào tôi. Bà muốn tôi học hành tử tế, lấy một người chồng đàng hoàng, sống một cuộc đời “bình thường”.
Và điều cuối cùng bà có thể chấp nhận… chắc chắn không phải là một người đàn ông hơn tôi ba mươi tuổi.
Tôi giấu chuyện của mình suốt gần một năm.
Nhưng tình yêu thì không thể giấu mãi.
Tôi bắt đầu về nhà muộn hơn, cười nhiều hơn, và cũng… cãi lời mẹ nhiều hơn.
“Dạo này con quen ai đúng không?” – mẹ hỏi một lần, giọng nghiêm lại.
Tôi im lặng.
“Là người thế nào?”
Tôi vẫn không trả lời.
Mẹ nhìn tôi rất lâu, rồi chỉ nói một câu:
“Chỉ cần con đừng làm điều gì khiến sau này phải hối hận.”
Lúc đó, tôi đã nghĩ: mẹ không hiểu tôi.
—
Ngày tôi quyết định đưa ông về ra mắt, trời mưa rất lớn.
Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác ngồi trong xe, tay tôi lạnh toát, còn ông thì lặng im.
“Em chắc chưa?” – ông hỏi.
Tôi gật đầu, dù trong lòng không chắc chút nào.
“Anh không muốn em vì anh mà mâu thuẫn với gia đình.”
Tôi quay sang nhìn ông:
“Em không phải trẻ con.”
Ông cười nhẹ, nhưng nụ cười đó không chạm đến mắt.
—
Cánh cửa mở ra.
Mẹ tôi đứng đó, mặc một chiếc áo đơn giản, tóc buộc gọn. Ánh mắt bà dừng lại trên tôi, rồi chuyển sang người đàn ông đứng cạnh.
Chỉ trong một giây.
Mọi thứ… như vỡ ra.
Mẹ tôi sững lại.
Chiếc túi trên tay bà rơi xuống đất.
“Anh… Quang?”
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì mẹ đã lao tới, ôm chầm lấy ông.
Không phải cái ôm xã giao.
Mà là một cái ôm… run rẩy.
Như người ta ôm lại một ký ức tưởng đã mất.
Tôi đứng chết lặng.
“Anh còn sống…?” – giọng mẹ nghẹn lại.
Tôi nghe tim mình đập loạn.
Còn ông Quang… không ôm lại mẹ tôi.
Ông đứng im, hai tay buông thõng, ánh mắt sâu thẳm.
“Lan…” – ông gọi tên mẹ tôi, khẽ đến mức tôi suýt không nghe thấy.
Không khí như đông cứng lại.Tôi nhìn hai người họ, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
“Chuyện này… là sao?” – tôi hỏi, giọng lạc đi.
Mẹ buông ông ra, nhìn tôi.
Ánh mắt bà lúc đó… tôi chưa từng thấy bao giờ.
Vừa đau đớn. Vừa hoảng loạn.
“Con… quen anh ấy từ khi nào?”
“Tụi con… yêu nhau.”
Câu nói của tôi như một nhát dao.
Mẹ lùi lại một bước.
“Không thể nào…” – bà lắc đầu – “Không thể nào…”
Tôi quay sang ông Quang.
“Anh nói đi… chuyện gì đang xảy ra?”
Ông nhìn tôi rất lâu.
Lâu đến mức tôi cảm thấy như mình sắp vỡ ra.
Rồi ông nói:
“Anh… từng là người yêu của mẹ em.”
Căn phòng như sụp xuống.
Tôi không nghe rõ tiếng mưa ngoài trời nữa.
Chỉ còn tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực.
“Không… không thể…” – tôi lùi lại.
Mẹ tôi bật khóc.
“Anh đã biến mất… suốt hai mươi năm… em tưởng anh chết rồi…”
Ông nhắm mắt lại.
“Anh bị tai nạn. Mất trí nhớ một thời gian dài. Khi nhớ lại… mọi thứ đã quá muộn.”
Tôi cảm thấy đầu mình quay cuồng.
“Vậy… con là gì?” – tôi hỏi, giọng gần như không còn là của mình.
Mẹ tôi nhìn tôi.
Rồi nhìn ông.
Không ai trả lời.
Nhưng sự im lặng đó… còn đáng sợ hơn bất kỳ câu nói nào.
—
Tôi bỏ chạy ra ngoài trong mưa.
Không biết mình đã chạy bao lâu.
Chỉ biết rằng, lần đầu tiên trong đời, tôi ước mình chưa từng gặp ông.
Nhưng cũng là lần đầu tiên… tôi hiểu thế nào là không thể quay đầu.
—
Ba ngày sau, ông tìm đến tôi.
Tôi không mở cửa.
Ông đứng ngoài, nói qua cánh cửa:
“Anh không phải bố em.”
Tôi bật cười. Một tiếng cười khô khốc.
“Vậy anh là gì? Người yêu cũ của mẹ tôi? Hay người tình của tôi?”
“Anh chưa từng biết mẹ em mang thai.”
Tôi im lặng.
“Và… anh đã làm xét nghiệm rồi. Anh không phải bố em.”
Tay tôi run lên.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Ông đứng đó, ướt sũng, gương mặt mệt mỏi.
Tôi nhìn ông, như nhìn một người xa lạ.
“Vậy… anh muốn gì?”
Ông không trả lời ngay.
Chỉ nói một câu:
“Anh không muốn mất em.”
—
Mẹ tôi không nói chuyện với tôi suốt một tuần.
Rồi một buổi tối, bà ngồi xuống cạnh tôi.
“Con còn định tiếp tục không?”
Tôi không trả lời.
“Người đàn ông đó… từng là cả thanh xuân của mẹ.”
Tôi quay sang nhìn bà.
“Mẹ yêu ông ấy đến mức nào?”
Mẹ cười buồn.
“Đến mức nếu ngày đó anh ấy không biến mất… con đã có một gia đình khác.”
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại.
“Vậy bây giờ thì sao?”
Mẹ nhìn tôi.
“Bây giờ… mẹ không biết.”
—
Câu chuyện của chúng tôi lan ra ngoài.
Bạn bè, hàng xóm, cả những người không quen biết… đều có ý kiến.Người nói tôi điên.
Người nói ông vô đạo đức.
Người thì bảo: “Tình yêu không có lỗi.”
Nhưng không ai thực sự ở trong hoàn cảnh của chúng tôi.
Không ai hiểu cảm giác yêu một người… mà người đó từng là quá khứ của mẹ mình.
—
Một tháng sau, tôi gặp lại ông.
Chúng tôi ngồi trong quán cà phê cũ.
“Em quyết định rồi.” – tôi nói.
Ông nhìn tôi, ánh mắt căng thẳng.
“Em không thể tiếp tục.”
Ông không ngạc nhiên.
Chỉ gật đầu.
“Anh hiểu.”
Tôi nhìn ông.
Lần đầu tiên, tôi thấy ông già đi rất nhiều.
“Nhưng…” – tôi nói tiếp – “không phải vì người khác.”
Ông ngẩng lên.
“Là vì em.”
“Tình yêu này… không còn đơn thuần nữa.”
Tôi cười, nước mắt rơi lúc nào không biết.
“Em không muốn cả đời sống trong câu hỏi: nếu ngày xưa mọi chuyện khác đi… thì em là ai trong cuộc đời anh?”
Ông không nói gì.
Chỉ đưa tay, lau nước mắt cho tôi.
“Em vẫn là em.”
“Không.” – tôi lắc đầu – “Em đã không còn là em từ ngày biết sự thật.”
—
Chúng tôi chia tay trong im lặng.
Không có nước mắt.
Không có níu kéo.
Chỉ có một khoảng trống rất lớn… mà không gì lấp được.
—
Hai năm sau.
Tôi nghe tin ông đã ra nước ngoài.
Mẹ tôi cũng bắt đầu sống nhẹ nhàng hơn.
Còn tôi… vẫn tiếp tục cuộc đời mình.
Có những đêm, tôi vẫn nghĩ về ông.
Không phải với tư cách người yêu.
Mà như một phần ký ức… không thể gọi tên.
—
Nếu có người hỏi tôi:
“Em có hối hận không?”
Tôi sẽ không trả lời ngay.
Vì có những thứ… không thể gói gọn trong hai chữ “hối hận”.
Tôi chỉ biết rằng…
Có những mối quan hệ sinh ra đã sai thời điểm.
Và có những tình yêu… dù đúng cảm xúc, vẫn không thể đúng cách.
—
Câu chuyện của tôi có thể khiến nhiều người tranh cãi.
Có người sẽ trách tôi.
Có người sẽ trách ông.
Cũng có người sẽ trách mẹ tôi.
Nhưng nếu phải chọn lại…
Có lẽ tôi vẫn sẽ yêu ông.
Chỉ là…
Tôi sẽ dừng lại sớm hơn một chút.